Giới Thiệu Đức Mẹ Mễ Du – Phần 1

Tại Sao Đức Mẹ Phải Đến Cõi Trần?

Lm René Laurentin, Nhà Thánh Mẫu học nổi tiếng thế giới, có viết: Thế giới này đã buông mình theo tội lỗi một cách trắng trợn. Như thế, họ đang lao xuống vực thẳm của một cuộc tự hủy diệt mình.

Nghe câu tự hủy diệt, có người nghĩ ngay đến đại họa của bom nguyên tử. Cũng có thể. Nhưng đó chỉ là hậu quả riêng biệt của một tình trạng chung sâu xa hơn, đang âm ỉ hủy diệt nhân loại.

Thời đại chúng ta đang say sưa với phát triển khoa học và kỹ thuật, cho nên tin tưởng vào tiến bộ chắc chắn của nó sẽ có khả năng giải quyết hết thảy mọi vấn đề của con người, và sẽ còn thắng cả sự chết nữa ! Vì thế có người nghĩ rằng gạt bỏ Thiên Chúa (chối từ sự hiện hữu của Thiên Chúa…) sẽ giải phóng con người và xúc tiến nhanh sự tiến bộ. Nhưng xét kỹ, nắm quyền làm chủ vật chất bằng khả năng khoa học kỹ thuật chỉ giải đáp được những vấn đề bề mặt, chứ không giải quyết được vấn đề căn bản sâu xa của con người.

Các nguy hiểm bắt đầu phát sinh từ khi thế giới này không còn dành chỗ đứng cho Thiên Chúa. Đức Mẹ nói đó là một nền văn minh không có Thiên Chúa. Thánh Công Đồng chung Vaticanô II cũng tuyên bố: “Không có Đấng Tạo Hóa, tạo vật sẽ tiêu tan”. Thành ra, tuy khoa học và trí tuệ càng ngày càng phát triển hơn nhưng tình yêu lại ít đi, học vấn nhiều hơn nhưng giáo dục kém đi, tình dục nhiều hơn nhưng tình yêu chân thật ít đi, năng lực mạnh hơn nhưng trật tự kém đi, hoạt động cuồng nhiệt hơn nhưng bình an ít hơn. Tốc độ càng ngày càng nhanh hơn, nhưng để lao vào trống không và sự chết. Tỉ lệ tự sát và bạo lực, độc ác càng ngày càng tăng trên thế giới…

Thiên hạ, cho đến bây giờ, vẫn chạy đua vũ trang. Người ta không tìm ra cách nào khác để bảo đảm hòa bình, ngoài cách “cân bằng lực lượng” dựa theo lập luận này: “Nếu tôi muốn giữ cho có hòa bình, tôi phải chế tạo vũ khí mạnh hơn, đối thủ kiêng nể sẽ không dám gây chiến”. Thế là nước nào cũng bị bó buộc phải làm cho mình mạnh hơn để bên kia nể sợ. Và cái vòng luẩn quẩn ấy cứ tiếp diễn mãi… Thế là người ta đua nhau bỏ ra bao nhiêu tiền của, những khối tiền khổng lồ, để tạo ra đủ thứ vũ khí nguyên tử, khinh khí, hóa học, vi trùng… Chỉ cần một phần nhỏ đã đủ tiêu diệt cả hành tinh này.

Kết quả ra sao ? Sau bao chục năm rồi, thế giới vẫn hoàn toàn bất lực cách thảm hại, để có thể tạo ra được một trạng thái hòa bình, giải trừ vũ khí… trái lại hơn bao giờ hết đang sốt vó lo sợ chiến tranh, khủng bố toàn cầu ! Bởi vì Hòa bình chỉ có thể xây trên những giá trị khác hẳn như hòa giải, công bằng và yêu thương… Mà những điều tốt đẹp này chỉ đến từ Thiên Chúa và người ta có được khi trở lại với Người !

Đức Trinh Nữ ở Mễ Du không đề cập trực tiếp tới những chuyện bi thảm nói trên. Người nhấn mạnh trên sự tan rã của tâm hồn con người : tình yêu, theo nghĩa cao đẹp của chữ ấy, đang yếu dần. Ham muốn đã lấn át sự hiến thân. Người ta không còn trung thành với nhau trong hôn nhân. Gia đình đang đổ vỡ dần. Thay thế vào đó, người ta đồng tính luyến ái, thích tự do yêu đương, sống chung với nhau không có gì ràng buộc, không trách nhiệm gì và không muốn sinh con… Tỉ lệ các cuộc hôn nhân tạm bợ này nhân đôi, nhân ba trong vài chục năm gần đây cách nhanh chóng lạ thường… Và dĩ nhiên, mặt trái của nó là tỉ lệ ly dị càng cao hơn nữa. Ở một vài nơi, có thể nói là cứ ba cặp vợ chồng, thì có một cặp ly dị ! Người ta không muốn sinh con cái nữa, đang khi số chó, mèo người ta nuôi tăng lên hàng triệu con, đến mức gây thành nạn ô nhiễm đô thị. Con cái của những gia đình ly dị trở thành nạn nhân, số trẻ vị thành niên phạm pháp tăng lên. Con người luôn khao khát tình yêu, lại không biết yêu thế nào. Không biết yêu, yêu loạn xạ do đó gây nên một số không nhỏ kẻ bị tổn thương, bệnh hoạn, tuyệt vọng trong tình yêu… Tình hình càng ngày càng trở nên tồi tệ, bi đát ! Khoa xã hội học đã nhận định như thế !

Nói tóm, nền văn minh ngày nay làm phát triển một cách kỳ diệu những kiến thức, những kỹ thuật, tính hiệu năng, tính chính xác…, tuy có đem lại một số những lợi ích, những tiện nghi không nhỏ cho xã hội loài người, nhưng đã lơ bỏ nhân cách con người, và nhất là lơ bỏ phạm vi thần linh, vốn là gốc cội thâm sâu của con người đích thực… Tiến bộ đã quên vai trò của mình là phục vụ con người và Thiên Chúa, và kiến thiết một trật tự nhân loại phù hợp với trật tự của Thiên Chúa, đặc biệt theo chương trình Thiên Chúa vạch ra, bởi vì con người được tạo dựng theo hình ảnh của Người.

Nhìn vào cuộc sống của xã hội, cảnh tàn phá con người cũng thật là kinh khủng: nào là nghiện ngập, rượu chè nhậu nhẹt làm bao gia đình điêu đứng, nạn ma tuý, nạn ma túy lan vào giới học sinh, thiếu nhi phạm pháp, buông thả về luân lý, thần kinh hỗn loạn, nạn ly dị và gia đình bất trung phân tán, phim ảnh đồi trụy, những xúc phạm đến sự sống…, nạn cướp máy bay, bắt con tin, nạn khủng bố có tầm mức toàn cầu không nước nào có thể cho mình an toàn, nạn giết người

Như trên vừa phác họa, thế giới ngày nay nắm trong tay những phương tiện ghê gớm, đã trở thành một thứ nền văn minh bát nháo, trong đó sôi sục nỗi tuyệt vọng và sự quá khích: từ đó bùng ra hận thù và bạo lực làm mất an ninh. Hãy coi: các phương tiện truyền thông đưa tin cho chúng ta về những sự kiện chưa từng thấy trong các thế kỷ trước: không kể những cuộc chiến tranh với những khí giới tối tân…, (giữa Iran và Irak, chiến tranh tại Liban, tại Afganistan, tại Angola, Tchad… Mỹ-Irak…) còn có những chiến tranh dưới hình thức những cuộc thanh trừng, những cuộc bạo động, ám sát, thanh toán, chiến tranh trong những cuộc bách hại và loại trừ, chiến tranh trong những giành giật về kinh tế đầy mưu mô xảo quyệt… Chiến tranh ý thức hệ, chiến tranh tôn giáo và chống tôn giáo, v.v… Chiến tranh vì giai cấp, vì đảng phái, vì chủng tộc, vì hận thù, vì quyền lợi… hàng loạt, các thành phố lớn trở nên nguy hiểm, người ta không dám ra ngoài khi trời tối, các tổ chức du lịch mãi dâm… Ngày xưa, mãi dâm chỉ có nơi người lớn, ngày nay, trẻ em, cả gái lẫn trai, đều bị lôi cuốn vào mãi dâm, bị lạm dụng tình dục. Rồi những dân tộc vẫn sống như láng giềng, nay trở thành thù địch, tàn sát nhau, diệt chủng, như ở Phi châu và nhiều nơi khác…

Ngay trong tôn giáo cũng khủng hoảng: với đà tục hóa càng ngày càng mãnh liệt, giới trẻ khủng hoảng niềm tin, lao đầu vào các thú vui, tiêu khiển, ăn chơi, sa đọa…, ơn kêu gọi sút giảm. Người lớn chạy suốt ngày bù đầu lo kiếm tiền để sắm đủ thứ tiện nghi mà khoa học và kỹ thuật đưa đến và quảng cáo khêu gợi sự ham thích, vì thế thờ ơ với đạo, chẳng còn đọc kinh, dự lễ, rồi bỏ nhà thờ…

Thế giới không biết mình từ đâu tới và cũng không biết mình sẽ đi đâu, bởi đã đánh mất ý thức về cùng đích của mình. Thế giới chao đảo giữa hai thái cực: rã rời buông thả và bạo lực cuồng điên.

Lm Phêrô Hoàng Minh Tuấn, DCCT

 

Giới Thiệu Đức Mẹ Mễ Du – Phần 2

Giới Thiệu Đức Mẹ Mễ Du – Phần 3

Giới Thiệu Đức Mẹ Mễ Du – Phần 4

Giới Thiệu Đức Mẹ Mễ Du – Phần 5

Giới Thiệu Đức Mẹ Mễ Du – Phần 6

Giới Thiệu Đức Mẹ Mễ Du – Phần 7

Giới Thiệu Đức Mẹ Mễ Du – Phần 8