Lửa không hề tắt

SUY NIỆM VỀ SỰ CHẾT

Thưa quý vị, thưa các bạn, Lửa là một trong nhu cầu của sự sống. Vì vậy, lửa rất cần thiết cho sự sống con người trần gian . Dù tin hay không , đây vẫn là chân lý. Chân lý thì không thể phủ nhận.

Théo đó, con người nhân thế, tồn tại sự sống, dù cho thiếu thốn tiện nghi, nhưng không thể thiếu lửa. nhưng, kỳ thực , lửa cũng mang lại “sự chết”, bởi vì, khi “lửa” không được điều tiết, hay không được khống chế, mặc nhiên, khi ấy, lửa đem lại sự chết.

Như vậy, lửa trần gian hữu hình, vừa mang lại sự sống cho con người, vừa mang lại sự chết cho họ. Hằng ngày, nếu muốn có lửa, chúng ta phải bỏ tiền ra mua, kỳ thực là chúng ta mua thứ chất đốt, chất cháy, chứ không phải mua lửa. xem tiếp

Ngôn Hành Như Nhất

Suy Niệm Chúa Nhật XXXI Thường Niên-A

Mt. 23, 1-12

Kính … Thời Đức Giêsu, những người Pharisêu tự cho mình là đạo đức, là bậc thầy dạy dỗ dân chúng về cách sống đạo. Nhưng Đức Giêsu nhìn thấy trong lối sống đạo của họ có những biểu hiện lệch lạc làm hoen ố đạo thật. Nhân đó Người đưa ra mấy chỉ dẫn thiết thực cho đời sống đạo.

Đừng nói, hãy làm. Giữa lời nói và việc làm thường có một khoảng cách rất lớn như giữa lý thuyết với thực hành, giữa ước mơ với hiện thực, giữa lý tưởng với thực tại. Nói thì dễ nhưng làm thì khó. Nên người ta dễ rơi vào thói nói nhiều làm ít, hoặc chỉ nói suông mà không làm, hoặc còn tệ hơn thế khi việc làm mâu thuẫn với lời nói. Như trường hợp những người Pharisêu : Họ sống vẻ bề ngoài: “Họ làm tất cả các công việc đều có ý cho người ta thấy” (Mt 23,5). xem tiếp

Lòng tri ân của các Linh hồn nơi lửa Luyện ngục

Khi tu viện Đức Bà được khởi công tại Aversa, gần thành phố Napoli, Nam Ý, cha Hilarion Thánh-Antôn, được chỉ định làm người điều khiển công cuộc xây cất. Cha Hilarion là một tu sĩ thánh thiện. Mỗi buổi sáng, cha đều dâng thánh lễ trước khi bắt đầu công việc.

Một ngày, ông Gioan đến xin giúp lễ cho cha Hilarion. Ông là giáo dân phụ cha trong chức vụ quản lý. Sáng hôm ấy, cha Hilarion dâng lễ cầu nguyện cho các Đẳng Linh Hồn nơi Lửa Luyện Ngục. Ông Gioan cũng rước lễ hiệp ý với cha .. Sau thánh lễ, cha Hilarion mời ông chia sẻ bữa ăn trưa thanh đạm với mình. Ông Gioan nhận lời. xem tiếp

Phải yêu mến Thiên Chúa trên hết mọi sự

Lại một bẫy khác do con người đặt ra để thử lòng Thiên Chúa. Thay vì một nhóm người như trước, họ chọn ra một đại diện cho cả nhóm. Vì muốn thử thách Chúa, họ chọn một vị thông luật, đã là thông luật nên chắc ông này phải thuộc nằm lòng 613 điều luật ghi trong sách Luật Do thái, trong đó 365 điều luật cấm và 248 điều luật truyền làm, chưa kẻ các điều luật phụ nữa. Ông cũng biết các điều trên được chia thành hai vế trọng luật và khinh luật. Phạm khinh luật thì chịu phạt đền tội, nhưng phạm trọng luật như giết người, thờ tà thần, gian dâm… thì bị tử hình. Vì là viên thông luật, hiển nhiên ông biết rõ mỗi nhóm thích giữ một điều luật và cho rằng điều ấy đối với họ là quan trọng hơn cả, có thể Chúa Giêsu đưa ra điều này trọng đối với nhóm này nhưng lại thường đối với nhóm kia, đó là lý do ông đặt ra câu hỏi với Chúa Giêsu hòng nắm chắc phần thắng về mình : “Thưa Thầy, trong lề luật điều răn nào trọng nhất” ? xem tiếp

Sống đạo giữa đời

Khi thấy Chúa Giê-su làm nhiều phép lạ, chữa khỏi bệnh cho nhiều người, được dân chúng tung hô và đi theo rất đông, nhóm người Pha-ri-sêu quyết định tiêu diệt Người cho bằng được (Mt 22, 15 ; Lc 22, 2). Để có thể thực hiện âm mưu đó, họ đã nghĩ ra nhiều cách, mà một trong những cách đó là gài bẫy Người. Đã từng có chuyện gài bẫy Đức Giê-su về việc ném đá người đàn bà ngoại tình (Ga 8, 2-11). Họ nói với Người: “Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. Trong sách Luật, ông Mô-sê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?” Họ nghĩ rằng với câu hỏi hóc búa ấy, trả lời cách nào thì Đức Giê-su cũng dính trấu. Trả lời là cứ ném đá người phụ nữ thì mâu thuẫn, đi ngược với lời dạy của chính Người là phải yêu mến, tha thứ cho nhau kể cả kẻ thù của mình; không những thế, còn phạm luật Rô-ma (It-ra-en đang bị đế quốc Rô-ma đô hộ, chỉ những người đại diện cho luật pháp Rô-ma – như tổng trấn Phi-la-tô, chẳng hạn – mới được quyền kết án tử hình). Còn nếu tha, thì lại phạm luật truyền thống của It-ra-en là luật Mô-sê. Đằng nào cũng kẹt! xem tiếp

Cầu bầu quyền năng của Nữ Trinh Maria

Một ngày trong tháng 10 năm 1985, cha Stephen Schneir lái chiếc xe hiệu Thunderbird chạy trên đường phố Kansas, thuộc bang Missouri, Hoa Kỳ. Lúc ấy là 4 giờ chiều. Chạy sau một chiếc xe khác được khoảng vài phút, cha Stephen quyết định vượt qua. Cha không ngờ cùng lúc ấy cũng có một chiếc xe khác chạy ngược chiều vừa tới. Tai nạn khủng khiếp phải xảy ra là chuyện đương nhiên. Chiếc xe của cha Stephen chỉ còn là một đống sắt vụn. Bị gãy cổ, bể đầu, nát xương và bị bất tỉnh, cha Stephen được đưa ngay tới nhà thương. Mạng sống cha treo mỏng manh trên một sợi chỉ. xem tiếp

Cửa Nước Trời luôn mở, nhưng y phục phải xứng hợp

Lại một dụ ngôn khác về Nước Trời được trình bày cho chúng ta với chủ đề sâu xa tương tự như các Chúa nhật trước. Thiên Chúa luôn đi bước trước, “Chúa dọn ra cho con mâm cỗ ” (Tv 22) “đầy thịt rượu, thịt thì béo, rượu thì ngon” (Is 25, 6) ; “ Đầu con thì Chúa xức dầu thơm, chén rượu con đầy tràn chan chứa ” (x. Tv 22) “theo sự phú túc vinh sang của Người trong Đức Giêsu Kitô” (Pl 4, 12). Nước Trời luôn rộng mở cho hết thảy mọi người, bất luận tốt xấu, miễn là phải có y phục xứng hợp : “Vậy các ngươi hãy ra các ngả đường, gặp bất cứ ai, thì mời vào dự tiệc cưới ” (Mt 22, 9). xem tiếp